TRƯỜNG SA – HOÀNG SA VÀ NHỮNG CHUYỆN CHƯA BAO GIỜ KỂ

Published on May 23, 2013   ·   7 Comments

truongsa-nguyenngoclong

 

Hôm trước, mình đặt câu hỏi về việc các bạn suốt ngày phê phán Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam “nhai đi nhai lại” các thông điệp phản đối khi Trung Quốc có hành vi xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, vậy theo các bạn chúng ta phải làm gì? Thật bất ngờ khi câu hỏi này thu hút một số lượng lớn các bạn vào thảo luận và đưa ý kiến cực kỳ nghiêm túc (http://on.fb.me/13FuVDS). Theo đó, hàng trăm comments đã được gửi lên. Tổng hợp lại thì có các ý lớn thế này:

1- Việc “nhai đi nhai lại” này là cần thiết để mai mốt nếu Việt Nam có kiện ra tòa án Quốc Tế thì cũng có bằng chứng.
2- Các bạn tin tưởng tuyệt đối vào sách lược của Chính phủ trong vấn đề biển đảo. Dù có những cái các bạn vẫn thấy “mơ hồ” nhưng các bạn cho rằng nếu làm cho mọi thứ “rõ ràng” hơn thì không còn gì gọi là bí mật và khi đó Trung Quốc có thể dễ dàng đối phó.
3- Ủng hộ việc dùng vũ lực
4- Kiện ra tòa án quốc tế
5- Tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế
6- Tăng cường hỗ trợ giúp ngư dân bám biển
7- Thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Trung Quốc về kinh tế, chính trị và văn hóa
8- Tăng cường năng lực quân sự

Mình cực kỳ trân trọng các ý kiến đóng góp kèm theo những giải thích, lập luận xác đáng của tất cả các bạn. Còn trong phạm vi những gì mình hiểu biết thông qua tự tìm tòi nghiên cứu, phỏng vấn những người có ảnh hưởng, có uy tín trong xã hội và Chính phủ, thông qua thực tế mắt thấy tai nghe khi ra Trường Sa và tiếp xúc với các chiến sĩ, mình xin được cung cấp thêm thông tin thế này để các bạn tham khảo nhé.

1.
Trung Quốc là nước lớn, mạnh hơn Việt Nam về mọi mặt như Kinh tế, Quân sự, Vũ khí, Đạn dược và tiếng nói trong Cộng đồng Quốc tế. Nếu “đánh nhau” tay đôi, thắng thua không biết, nhưng chắc chắn phía chịu thiệt hại nặng nề là Việt Nam của chúng ta. Khi nói chuyện với các tướng lĩnh từ cấp thấp đến cấp vừa, cấp cao của Việt Nam, mình phải ghi nhận một điều là chẳng ai “run sợ” nếu buộc phải sa vào tình thế chiến tranh. Chúng ta “anh hùng” 1, họ anh hùng gấp 1 triệu lần. Khi chúng ta hứa hẹn này kia trên bàn phím, họ đã và đang anh hùng bằng những hành động và việc làm thiết thực.

Các bạn có biết trong một chuyến đi đón công binh làm nhiệm vụ xây dựng từ một đảo chìm về lại đất liền, tai nạn đã xảy ra. Không rõ vì lý do gì mà chiến sĩ công binh này mất tích (có giả thiết trượt trân ngã rơi xuống biển khi đang câu cá). Rất nhiều tàu cứu hộ đã được phái ra vùng biển đó cấp tốc tìm kiếm trong nhiều ngày trước khi chấp nhận mất đi 1 người đồng đội. Dù đó là điều không ai mong muốn nhưng toàn bộ các chiến sĩ có mặt trên tàu cũng như các cấp chỉ huy tại đất liền đã bị kỷ luật từ quân đến tướng. Mất vạch, mất sao và nhiều hình thức kỷ luật cộng thêm khác nữa. Kể chuyện này để các bạn hiểu rằng mạng sống con người không phải là thứ để mang ra làm chuyện mua vui như vậy được. Mình nhấn mạnh, đó là sự mất mát của chỉ duy nhất 1 người.

Các bạn có biết khi Trung Quốc cử tàu hộ tống mang dàn khoan khổng lồ cao hàng trăm mét ra tìm cách thả xuống biển Đông để khai thác dầu khí, chiến sĩ của chúng ta trên các nhà giàn đã phải thay nhau theo dõi ngày đêm, kết hợp chặt chẽ với chỉ huy tại đất liền để giám sát nhất cử nhất động của tàu địch. Nếu bất cứ khi nào đội tàu hộ tống này có dấu hiệu ngưng lại tại vùng biển chủ quyền của Việt Nam thì lập tức chúng ta phải cử tàu chiến ra “xua đuổi” không cho dàn khoan này được thả xuống dù với bất cứ lý do gì. Chúng ta “tuyệt đối yếu” hơn đối phương, trong khi chúng lại thường xuyên gây hấn, kích động để Việt Nam “ra tay” trước. Khi ấy, chúng sẽ có lý do hợp pháp để đánh chiếm vào những hòn đảo của chúng ta.

Nếu tình huống xấu nhất là Trung Quốc chiếm thành công 1 đảo của Việt Nam (điều này khó có khả năng xảy ra) thì chúng ta sẽ làm gì? Lên tiếng nhờ cộng đồng quốc tế ủng hộ mình ư? Cũng được, nhưng Trung Quốc sẽ ngay lập tức la làng lên rằng họ không đi xâm lược, không đi đánh chiếm đảo của Việt Nam. Họ chỉ đang “đòi lại” những gì thuộc về “chủ quyền bấy lâu nay” của họ. Trung Quốc sẽ ngay lập tức ngang ngược nói rằng chính Việt Nam mới đi chiếm đảo của Trung Quốc và bây giờ “bị lấy lại”. Hãy nhìn vào những gì Trung Quốc đang ngày đêm bắc loa tuyên bố một cách trơ trẽn về Hoàng Sa sẽ hiểu điều mình nói. Tất cả những gì Trung Quốc CẦN, CẦU MONG VÀ CHỜ ĐỢI LÚC NÀY chính là một hành động thiếu kiềm chế bất kỳ từ phía Việt Nam để họ có thể đàng hoàng phát pháo. Và đó cũng chính là điều mà tất cả chiến sĩ của chúng ta ngoài hải đảo phải thuộc nằm lòng. Phải luyện chí rèn gan, giữ vững lập trường và kiên định để tránh tuyệt đối phạm vào sai lầm như vậy.

2.
Còn về vấn đề kiện tụng, ngay khi ngồi ở trên tàu ra Trường Sa mình đã hỏi một luật sư có tiếng. Cô ấy nói Việt Nam không thể nào làm như vậy được. Thứ nhất, chúng ta đang bị lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc (bạn nào có comment ý này vô cùng chuẩn xác). Nếu chúng ta chỉ cần “lên gân” với Trung Quốc thì có thể hàng chục triệu gia đình sẽ lâm vào cảnh lầm than bằng những đòn đánh vào kinh tế. Để thoát ra khỏi sự lệ thuộc này, cần rất nhiều nỗ lực và thời gian. Thứ hai, ngay cả nếu chúng ta “kiện thắng” thì tòa án Quốc tế cũng không có chức năng hành pháp. Họ CHỈ CÓ THỂ KÊU GỌI bên “thua kiện” thực hiện điều ABC nào đó. Tòa án Quốc tế không giống như tòa án trong nước để có thể có chế tài buộc ông A bà B nào đó phải vào tù hay ông C phải bồi thường cho bà D vài chục triệu, trả lại tang vật trong vụ án v.v… Tức là đừng quá kỳ vọng việc tòa án Quốc tế sẽ giúp chúng ta bảo vệ chủ quyền biển đảo.

Ai đó nói rằng chúng ta cần “đánh động” thì xin thưa, việc đi kiện tụng như thế chẳng đánh động được cái gì ngoài việc khiến cho Trung Quốc có cớ sử dụng các đòn trừng phạt phi quân sự nhắm tới Việt Nam. Cùng với đó, họ sẽ dùng ảnh hưởng của mình để gây sức ép lên cộng đồng Quốc tế và cô lập Việt Nam, bao vây kinh tế v.v… Trong khi đó, cái mà chúng ta cần nhất bây giờ là tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế. Thế nên phương án kiện là KHÔNG NÊN VÀ KHÔNG THỂ, vì chúng ta sẽ bị hại nhiều hơn lợi. Và cũng cần nói thêm rằng việc “tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế” không đồng nghĩa với việc phụ thuộc hoàn vào vào một “Quốc gia đồng minh” nào cả. Thật ngây thơ khi cho rằng Mỹ, hay Nga hay Nhật sẽ giúp chúng ta một cách vô tư và họ chẳng có ý đồ gì trong đó. Nên nhớ, tiền của dân nước ngoài ta đóng thuế, máu của binh sĩ người ta không có mang qua “cúng chùa” cho Việt Nam đâu ạ. Điều này sẽ rất dễ để hình dung ra được khi các bạn tránh được việc đồng nhất giữa việc bảo vệ chủ quyền biển đảo với việc “chống một mình Trung Quốc”.

Các ý như tăng cường sức mạnh quân sự, tăng cường trợ giúp ngư dân bám biển thì Việt Nam đã và đang làm rất tốt. Còn phải làm đến thế nào mới thỏa lòng tất cả mọi người thì đó là câu hỏi không thể có đáp án chung. Cách đây 4 năm, việc di chuyển từ tàu hải quân vào tiếp cận nhà giàn được thực hiện bằng… dây thừng! Hiện nay chúng ta đã có xuồng CQ có thể vào tận nơi một cách dễ dàng. Trước kia các chiến sĩ phải phấn đấu cả 6 tháng trời để được một lần gọi bộ đàm về liên lạc với đất liền thì ngày nay, 100% đảo nổi đảo chìm và nhà giàn của chúng ta được trang bị trạm thu phát sóng vệ tinh của Tập đoàn viễn thông. Chúng ta có cả hệ thống liên lạc internet đủ mạnh để thực hiện họp online, chữa bệnh từ xa. Đời sống ở Trường Sa giờ đây đã hoàn toàn thay đổi.

3.
Ngày trước, mỗi khi đọc tin Trung Quốc khai trương một tòa nhà nào đó ở quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà họ đang chiếm đóng phi pháp, mình rất cay cú và tự hỏi “tại sao một việc đơn giản thế mà Việt Nam không làm, cứ để cho Trung Quốc một mình một chợ?”. Ngày hôm nay thì thấy nó khởi công xây nhà. Ngày mốt thì thấy nó rồng rắn đưa người ngựa ra đốt pháo khánh thành. Ngày sau nữa lại thấy nó làm sân bay. Ngày sau sau nữa lại thấy nó đưa khách ra tham quan du lịch? VẬY TẠI SAO VIỆT NAM KHÔNG CHỊU LÀM NHƯ VẬY MÀ CỨ PHẢN ĐỐI LÊN PHẢN ĐỐI XUỐNG LÀM GÌ???

Và đến khi mình được nghe chuyện về lực lượng công binh, là những người đi phá mìn mở đường xây nhà trên đảo thì mình đã tự có câu trả lời rồi. Tóm lại một cách đơn giản và dễ hiểu thì xây nhà trên đất liền khó 1 thì đặt một viên đá trên mặt biển khó gấp 1 vạn lần. Mình ước gì tất cả các bạn có thể tận mắt chứng kiến nhà giàn có 8 cây cột thép choài ra làm “chân chống” với mỗi cây cột có đường kính khoảng chừng nửa mét, lại được giằng thêm hàng chục cây thép nhỏ hơn để đan kết vào nhau sừng sững giữa bạt ngàn sóng nước. Và nếu các bạn biết rằng cách đó 4 năm, những nhà giàn vững chắc kiên cố như một tòa lâu đài thép đã bị kéo đổ nhào xuống biển, mang theo cả một tiểu đội mãi mãi không bao giờ trở về được đất liền, các bạn sẽ “cảm” được một phần của công việc xây cất ở nhà giàn cũng như trên các đảo.

Hãy thử hình dung, nếu bạn đang ở giữa một đảo san hô, xung quanh ngập nước chừng 1m, xuồng CQ không thể nào tiếp cận, tàu hộ tống chở theo nguyên liệu là xi măng đá tảng buộc phải neo đậu cách đó chừng 5km thì bạn sẽ làm thế nào để mang vác được xi măng, gạch, đá, sắt thép rồi canh thủy triều lên xuống để đổ cho được một cây cọc bê tông đầu tiên xuống rồi “khô lại” giữa lòng biển khơi? Hãy cố hình dung đi. Chỉ cần hình dung với nhiệm vụ là một cây cọc bê tông duy nhất chứ chưa nói tới những gì lớn lao to tát. Khi đã lờ mờ tìm ra một cách làm nào đấy, bạn sẽ tự có câu trả lời cho câu hỏi “đơn giản” được bôi hoa toàn bộ ở phía trên.

Cũng có thể tiết lộ với các bạn rằng ở phạm vi bán kính chừng 1km quanh các đảo (thay đổi tùy theo diện tích) là cơ man các cọc bê tông sừng sững để sẵn sàng “nghênh chiến” với các loại tàu thuyền… [Các chi tiết sâu hơn liên quan đến vũ khí và hệ thống chiến đấu, phòng thủ ở đoạn này đã bị cắt ]. Thực sự, nếu được đặt chân lên một đảo tại Trường Sa, các bạn sẽ biết rằng “Việt Nam tuy không hiếu chiến, nhưng để đánh được vào các đảo của Việt Nam là cả một vấn đề”.

4.
Cũng trong chuyến đi 10 ngày lênh đênh trên biển, có một sự bất ngờ tới mức “gây sốc” cho toàn bộ đoàn công tác. Đó là dù quan sát ở bất cứ góc độ nào, cũng chỉ thấy có ta và.. ta và… biển. Thế nhưng ngay khi tàu HQ960 “tình cờ” chạm trán với tàu hải giám Trung Quốc (bẻ lái cắt ngang vuông góc) thì ngay lập tức thấy lù lù 2 tàu chiến của hải quân Việt Nam xuất hiện. Tất cả mọi người đều không biết các tàu chiến này ở đâu ra, và càng sốc hơn nữa khi được cho biết họ đi theo bảo vệ đoàn công tác ngay từ khi rời cảng!!! Chưa hết, khi đặt chân lên tới An Bang, mình còn được tận mục sở thị một buổi huấn luyện của đặc công biển Việt Nam với hành trình bơi hàng chục km mỗi ngày luyện tập mang theo vũ khí đổ bộ vào đảo và hiệp đồng tác chiến với các chiến sĩ tại trận địa. Có thể tin hay không tùy bạn, nhưng họ còn có khả năng nằm im dưới nước sâu trong suốt nhiều giờ đồng hồ cho đến khi được lệnh tiếp tục “hành quân” vào đảo.

Tuy nhiên, tất cả các trang thiết bị vũ khí, súng ống đạn được, quân lính tinh nhuệ… của chúng ta không phải được sinh ra để tấn công mà là phòng thủ. Việt Nam còn yếu, nên chủ trương của chúng ta là đối thoại và hợp tác, dựa trên việc thu thập, củng cố rồi tuyên truyền các bằng chứng lịch sử để tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế. Việt Nam không bao giờ đối đầu, không bao giờ dùng vũ lực, không bao giờ “phát pháo” trước trong mọi tình huống để kẻ thù có thể dựa vào làm nguyên nhân gây chiến. Trong khi đó, chúng ta bằng mọi giá bảo vệ chủ quyền tất cả những đảo chìm, đảo nổi, bãi cạn… mà chúng ta đang có. Luôn luôn bày tỏ quan điểm phản đối, nêu rõ chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán không thể tranh cãi của Việt Nam với các đảo, quần đảo, bãi cạn mà chúng ta thực sự có chủ quyền, BAO GỒM CẢ NHỮNG NƠI ĐÃ BỊ KẺ THÙ DÙNG VŨ LỰC CHIẾM ĐÓNG TRÁI PHÉP (trong lịch sử). Điều mà các bạn hay gọi là “nhai đi nhai lại”.

5.
Liên quan đến việc tàu cá Việt Nam bị Trung Quốc ngăn chặn, xua đuổi, bắn phá khi khai thác trong khu vực quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa và tàu cá Trung Quốc ngang ngược tiến vào quần đảo Trường Sa của Việt Nam để đánh bắt trái phép thì do chính những nhà báo của mình NHIỀU KHI không nắm rõ thông tin nên việc tuyên truyền dễ gây ra những nhầm lẫn căn bản.

Đầu tiên phải hiểu thế này. Trường Sa và Hoàng Sa là quần đảo tức là gồm nhiều đảo nhỏ. Với mỗi đảo thì chúng ta lại có rất nhiều thuật ngữ liên quan đến việc xác lập chủ quyền, nhưng gần gũi nhất có lẽ là “lãnh hải”. Nếu chỉ xét riêng về lãnh hải, thì các bạn cứ tạm hiểu như một vòng tròn kim cô xung quanh các đảo. Nếu chúng ta xác lập chủ quyền ở 1 đảo, thì mặc nhiên chúng ta có thêm chủ quyền ở một đường biên lớn hơn chạy xung quanh đó nữa.

Tập hợp các đường viền như vậy ở tất cả các đảo mà chúng ta có chủ quyền nó sẽ là nơi chúng ta mặc nhiên đi lại và khai thác. Chứ không phải cứ lấy cây bút rồi khoanh một vòng “to đùng” bao hết các đảo lại cho rằng đó là vùng bất khả xâm phạm của mình. Vậy nên chủ quyền của chúng ta sẽ là một vùng thực sự rất… loằng ngoằng, có chỗ thì chồng chéo, có chỗ bị “hở” ra. Và theo luật, cái chỗ hở đó là hải phận quốc tế. Dù nhìn vô bản đồ nó có vẻ nằm hoàn toàn trong “khu vực” quần đảo Trường Sa.

Chưa hết, trong lịch sử một số đảo chúng ta đã bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đi. Cho nên, dù cái đường vòng quanh đảo đó là lãnh hải của Việt Nam nhưng trong thực tế nếu tầu thuyền của ngư dân đi vào đó thì sẽ bị xua đuổi và bắn phá. Tức là các tàu đó bị bắn phá do xâm phạm vào “lãnh hải có được vì chiếm đóng trái phép” của Trung Quốc, nhưng lại là “lãnh hải dựa trên cơ sở pháp lý quốc tế và căn cứ lịch sử không thể tranh cãi” của Việt Nam. Cho nên báo chí sẽ phải đưa tin là tàu cá ngư dân bị bắn trong vùng lãnh hải “của Việt Nam”. Thậm chí Bộ Ngoại Giao cũng phải tuyên bố như vậy. Và chính sự nhập nhằng này cũng khiến nhiều người cho rằng chúng ta quá hèn kém khi để cho ngư dân bị vạ lây như vậy.

Tương tự với việc Trung Quốc xua đội tàu cá hàng chục chiếc “tràn vào khu vực Trường Sa và Hoàng Sa” của Việt Nam để đánh bắt trái phép. Trong thực tế, quanh năm suốt tháng đều có tàu cá của Trung Quốc “mon men” đến gần các đảo của Việt Nam. Và khi này, chắc chắn 100% chiến sĩ trên đảo sẽ theo quy trình để có hành động xua đuổi thích hợp và mức cao nhất là sẵn sàng chiến đấu không khoan nhượng nếu việc xua đuổi không thành công.

Tuy nhiên, nếu các tàu cá này đi vào những vùng “lỗ thủng” của lãnh hải đan xen giữa các đảo thì thực tế không xâm phạm lãnh hải Việt Nam nhưng vẫn coi là “ùa vào khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam được”. Điều tương tự xảy ra nếu các tàu này đi vào lãnh hải của các đảo thuộc chủ quyền Việt Nam nhưng bị đánh cướp bằng vũ lực và chiếm đóng trái phép trong quá khứ. Chưa kể theo thông lệ quốc tế, nếu tàu họ “vô tình” đi vào một vùng lãnh hải nào đó thực sự hoàn toàn thuộc Việt Nam thì mình cũng không thể nào ra bắn phá mà trước tiên là xua đuổi. Và trong đại đa số các trường hợp, khi mình xua đuổi thì nó sẽ dời đi. Nhưng báo chí vẫn coi đấy là việc ùa vào vùng lãnh hải của Việt Nam.

6.
Tóm lại những việc mà chính phủ đang làm – THEO CÁ NHÂN MÌNH ĐÁNH GIÁ – là hoàn toàn đúng đắn về đường lối chính sách, phù hợp với tình hình thực tế hiện nay của đất nước. Sau khi đi thực tế, theo cách gọi của đoàn công tác, là “thăm và kiểm tra các đảo” thì phải nói là mình hoàn toàn yên tâm rằng ít nhất là các đảo mình đang giữ sẽ khó mà bị Trung Quốc đánh chiếm. Những sự vi phạm chủ quyền theo dạng quấy nhiễu của Trung Quốc chúng ta đều có quy trình đối phó an toàn nhất.

Về phía cộng đồng quốc tế, chúng ta đang làm cực tốt việc “nhai đi nhai lại bài ca phản đối” mọi lúc mọi nơi, trên mọi phương diện dù sự vi phạm có lớn như con voi hay nhỏ như con kiến. THEO THÔNG LỆ LUẬT PHÁP QUỐC TẾ, ĐIỀU ĐÓ LÀ CỰC KỲ QUAN TRỌNG! Chúng ta cũng chấp nhận việc “gây hiểu lầm” về năng lực bảo vệ ngư dân hay năng lực phòng thủ khi sẵn sàng ra tuyên bố chủ quyền ngay cả trong trường hợp thực ra chúng ta chỉ bị vi phạm chủ quyền theo lý thuyết. Theo mình, đây là một đánh đổi cực kỳ quan trọng và dũng cảm. Các bạn hãy đọc thật kĩ phần trên để hiểu và cùng đi giải thích cho nhiều người khác cùng hiểu nữa.

Việc tốt nhất mà mỗi người chúng ta có thể chung tay, theo mình chính là nâng cao nhận thức, kiến thức về luật biển, về UNCLOS, phải hiểu được lãnh hải là gì, đường cơ sở là gì, cơ sở xác lập chủ quyền biển đảo thế nào, vùng nội thủy là gì, vùng đặc quyền kinh tế là gì, thềm lục địa là gì, thềm lục địa mở rộng là gì… v.v… và v.v… Chừng nào làm được như vậy chúng ta mới mong hiểu đúng, hiểu rõ và hiểu sâu về tình hình chiến sự tại Biển Đông. Mới không hoang mang khi tiếp nhận thông tin từ những nhà báo thực ra nhiều khi cũng chưa hiểu sâu về biển đảo, từ những thông tin mà Nhà nước buộc phải nói theo kiểu khiến người dân nghe vô sẽ tự nhiên thấy hoang mang (http://on.fb.me/13FvJIW). Và quan trọng nhất là đủ tỉnh táo để phân biệt đúng sai, mức độ chính xác của thông tin từ những nguồn tin không thiện chí.

Theo FB Nguyễn Ngọc Long

Comments

comments

Thông báo về các websites, groups, blogs GIẢ MẠO VangAnh và TTXVA

Các tình yêu ủng hộ VangAnh và TTXVA thật, tẩy chay và chống giả mạo nhé, thx!

Comments (7)
  1. honamthien says:

    - tác giả có những thông tin công bằng về chủ quyền, còn tq thì sao.
    - Không kiện ra toà án quốc tế thì lấy chính nghĩa gì để có sự ủng hộ của quốc tế trong khi tq trùm lừa dối với hệ thống truyền thông và con người to mạnh hơn nhiều lần. philppine đã kiện rồi thì có sao ?
    - Phòng thủ trên các đảo nghe ghê gớm lắm nhưng chả là gì nếu tq chiếm đảo, mọi việc làm ở đảo tốn kém nhưng không quyết định.
    - tq chưa giám ra tay là sợ sự phản đối và ngăn chặn của quốc tế, thứ hai là lợi thế quân sự về địa hình của Việt Nam hoàn toàn tiêu diệt bắn chìm mọi tàu của tq đi qua biển đông( thậm chí tấn công hoàng sa) như vậy yếu tố quân sự chiến lược là từ đất liền. Nếu có sự ủng hộ của thế giới cho Việt Nam thì tq sẽ thảm bại trong cuộc chiến này.
    - mọi thứ tác giả ca ngợi nghe hay lắm nhưng kết quả một điều VN ở thế yêú chịu vậy và nếu tq có ra tay thì VN sẽ thua vì không có cách nào khác( mỹ, nhật… nào có giúp)
    -Đặt câu hỏi vì sao VN nên nỗi ở vào hoàn cảnh lệ thuộc này. Có phải công nhân may, nông dân cày đã đưa đất nước máy chục năm qua vào tình thế này không. Đỉnh cao trí tuệ đại diện cho quốc gia gọi kẻ thù tq truyền kiếp, hiện đang ăn thịt đất nước là bạn vàng thì còn gì tư cách và liêm sỉ với nhân dân và thế giới. Và cũng vì vậy thì làm sao có sự ủng hộ giúp đỡ của quốc tế và đây là vấn đề cốt yếu mà tq sợ nhất chưa hành động. Hiện nay VN chẳng là cái đinh rỉ gì với tq cả nhục nhã từ thằng lãnh đạo cao nhất đến thằng tham mưu và những thằng công chức khác. Dân đen thì đời nào cũng thế cùng cực rồi giữ bạn vàng như đã tuyên truyền, vòng đời cực lắm, ngắn thôi, kết thúc sớm thôi.
    - Chào những thằng đồng bào đã biến thái đang nắm quyền lãnh đạo đất nước.

  2. Kẻ Xem Phim Hài says:

    Một sách lược Quốc Phòng hèn hết ý

  3. Binhpd says:

    Bài viết rất hay và ý nghĩa, nó đã giải đáp tất cả các câu hỏi bấy lâu nay. Cảm ơn bạn rất nhiều!

  4. Hoang Hung says:

    Tôi cũng mạn phép phản biện theo từng ý một. Có thể là sẽ không vừa với một số bạn thì cũng mong các bạn phản biện lại, chú ý là phản biện chứ không phải là …

    01, Chúng ta càng nhân nhượng Trung Quốc càng lấn tới.

    Lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam từ vài nghìn năm nay thì chưa bao giờ quân xâm lược lại có lực lượng ngang bằng hoặc nhỉnh hơn chút xíu cả, mà chúng luôn luôn mạnh hơn Việt Nam rất nhiều lần. Từ nhà Tống, Nguyên, Minh, Thanh, Pháp, Nhật, Mỹ,… hay gần đây nhất là Trung Quốc năm 1979, họ đều mạnh cả. Nếu cha ông ta cũng có tư tưởng như tác giả thì chắc chắn Việt Nam đã là một tỉnh của Trung Quốc rồi.

    Tôi đồng ý là chúng ta phải mềm mỏng nhưng luôn luôn cương quyết. Mặc dù chúng ta không nổ súng trước để cho họ có cớ mở cuộc chiến diện rộng nhưng phải biết đâu là giới hạn, là vạch cuối cùng. Giả dụ như khi nó đưa giàn khoan vào Biển Đông, tàu ta ra đuổi, chúng không đi mà cho tàu chiến ra bảo vệ và cho rằng ta xâm phạm chủ quyền của chúng, thì ta có chống lại hay không? Hay cũng là vì nó mạnh hơn ta, ta phải nhún?

    Nó cho tàu của chúng bắn giết ngư dân Việt Nam như vụ giết 8 người Hậu Lộc thì chúng ta phản ứng như thế nào? Ít nhất thì cũng phải làm như Đài Loan đã làm với Philipin.

    Tôi chỉ xin trích lại lời của Bác Hồ làm lời kết cho luận điểm 1:”

    “Hỡi đồng bào toàn quốc! Chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa! Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ.”

    02,: Ai làm cho chúng ta lệ thuộc vào Trung Quốc?

    Tác giả cho rằng ta không kiện Trung Quốc ra toà án Quốc Tế vì sợ chúng dùng sức mạnh mềm để trả thù Việt Nam. Hàng triệu người Việt sẽ bị ảnh hưởng vì Việt Nam đang bị lệ thuộc vào Trung Quốc về kinh tế. Nhưng tác giả lại không hỏi lại là ai đã khiến Việt Nam lệ thuộc về kinh tế với Trung Quốc, xin nhớ rằng nếu bị lệ thuộc về kinh tế sẽ dẫn tới lệ thuộc về chính trị. Hàng ngày hàng hoá Trung Quốc nhập lậu vào Việt Nam qua đường tiểu ngạch, bóp chết các ngành sản xuất trong nước, làm thất thu thuế,… Ở cấp chính ngạch thì Việt Nam luôn nhập siêu từ Trung Quốc, hàng loạt các công trình cấp quốc gia đều do các nhà thầu Trung Quốc trúng thầu. Với tình hình như hiện nay thì việc bớt lệ thuộc vào Trung Quốc là điều vô vọng. Vì ai ai cũng biết là ai đang ngày càng làm cho Việt Nam lệ thuộc vào Trung Quốc.

    Tác giả còn cho rằng nếu có kiện thắng Trung Quốc ở các toà án Quốc tế thì cũng chả giúp gì được cho việc bảo vệ chủ quyền biển đảo. Đó là tư tưởng ngụy biện vì nếu chúng ta thắng kiện thì sẽ là một tiếng vang không chỉ với thế giới mà ngay cả với người dân Trung Quốc đang ngày đêm bị tẩy não là Việt Nam chiếm đóng đảo của họ. Cho dù toà án không đòi được đảo khi phán quyết Việt Nam thắng kiện thì ít nhất là khi Trung Quốc vượt qua lằn ranh giới hạn cuối cùng thì kể cả ta có nổ súng trước thì cũng được Quốc tế ủng hộ. Cho dù không biết thắng thua ra sao ở toà Quốc tế thì mục đích của Việt Nam vẫn là Quốc tế hoá tranh chấp ở Biển Đông.

    03,: Cái ý này thì cơ bản là không có gì đáng để phản biện cả, vì đáp trả cứng rắn cũng không được, đưa ra toà cũng không được, xây dựng qui mô cũng không được,… cái gì cũng không được thì phản đối bằng mồm là chính xác rồi còn gì mà phản biện nữa.

    04,: Cái chi tiết này thì chả riêng tác giả thấy bất ngờ mà ai ai cũng bất ngờ. Ước gì các ngư dân bị bắn, bị giết, bị đâm chìm, rồi tàu thăm dò ta bị cắt cáp cũng có tàu bảo vệ kịp thời như vậy thì mừng biết mấy. Rất tiếc là thực tế như thế nào thì chắc ai cũng biết là Trung Quốc ngang ngược như thế nào? Nếu hôm đó 2 tàu chiến của Việt Nam không xuất hiện để bảo vệ kịp thời thì không biết là tác giả khi bị Hải giám rượt đuổi, hay dại mồm là bị bắn, bị bắt,… như các ngư dân Việt Nam vẫn thường xuyên bị thì tác giả có viết như bài viết này hay không nữa.

    05,: Ồ hoá ra là do cánh báo chí trong nước ” không nắm rõ thông tin” cho nên vu oan cho phía Trung Quốc. Xin thưa với tác giả bài viết này rằng Hoàng Sa và Trường Sa cho dù là vùng tranh chấp hoặc kể cả là thuộc chủ quyền của Trung Quốc đi chăng nữa thì việc bắn vào một tàu dân sự là một hành động không thể nào chấp nhận được. Chứ chưa nói đến việc Hoàng Sa – Trường Sa là thuộc chủ quyền của Việt Nam.

    06,: Cuối cùng thì tôi cũng đồng ý với tác giả là các việc làm của chính phủ là hoàn toàn đúng đắn về đường lối, chính sách, phù hợp với tinh thần đồng thuận mà 2 Đảng, 2 nước, 2 chính phủ đã thống nhất hôm tháng 5 năm 2013 vừa rồi.

  5. Dân Đen says:

    @Hoang Hung: Về cơ bản tôi đồng ý với những lời phản biện của bạn nhưng có một điều bạn chưa nhận ra là đảng ta chưa thể làm được và không bao giờ làm được đó là Dân Chủ Hóa đất nước để đoàn kết được tất cả người Việt khắp năm châu, tổng động viên được tất cả nguồn lực và trí tuệ của toàn dân trong một thể chế dân chủ, Trung quốc chỉ sợ nhất điều này, nếu điều này được sảy ra Mỹ sẽ xóa bỏ cấm vận vũ khí với Việt nam tức thì, cơ chế dân chủ này sẽ loại bỏ lập tức những kẻ nối giáo cho giặc, sẽ bầu người tài ra giúp nước, những kẻ bất tài và tham nhũng quyền lực sẽ bị loại bỏ…
    Tác giả bài trên cho rằng Mỹ, Nga, Nhật, Ấn độ… sẽ không giúp được gì… thật là ngây thơ. Nga muốn Việt nam bắn cháy hoặc đánh chìm càng nhiều máy bay tầu chiến Trung quốc càng tốt, có như thế Nga sẽ có thêm đơn hàng từ Trung quốc để mua thêm vũ khí để bổ xung vào chỗ vừa thiệt hại, chính vì thề Nga sẽ ngấm ngầm cung cấp thông tin tình báo hoặc rỉ tai Việt nam cách để vô hiệu hóa tên lửa và máy bay Trung quốc.
    Mỹ Nhật Ấn… thì không ưa gì Trung quốc, nếu có chiến tranh trên biển đông, Họ sẽ lấy cớ Viện Trợ Nhân Đạo để cung cấp vũ khí tồn kho cùng cho không Việt nam “Hàng Độc” để làm suy yếu Trung quôc, họ không tốn máu xương mà lại kìm hãm và gây hại được cho Trung quốc-đối thủ chính của họ thì tội gì họ không làm? …
    Tóm lại Trung quốc đang hết hồn hết vía nếu Việt nam đoàn kết và dân chủ hóa quốc gia. Ngày nào còn ôm 16 chữ vàng và 4 tốt thì ngày đó chúng ta còn sợ họ
    Các lãnh đạo đảng và nhà nước ta có dám Trưng Cầu Dân Ý công khai về Biển Đảo hay không, lý do tại sao chắc bạn biết rồi.

  6. Hoàng Văn Hồn says:

    một nũ Lừa Vịt đang chat-chit, đuế hỉu sự tình xã hụi Vịt Lừa tàn tập.

    ‘Trưng bồn cầu’ nà cái làm thao đê… chúng mà trưng có những con bò nà những thứ giả dối, mị dân, láo toét, dãn chứng vài điểm cơ bổn thôi: chống cái con keck tham nhũng,

    trò hề lày hiện đang được nhân dân cho vầu bồn cậu và giựt rồi nhé …. Các lừa cứ ngoan ngoãn ca tụng đãng và bác đê, hỏng ai cấm.

  7. lê vy says:

    Các bạn cũng đã nói đúng.Tác giả đã thuyên truyền chính trị rồi( Tức cho rằng ta đã làm quá tốt)Kì thực Lãnh đạo Đảng, nhà nước của chế độ này đã góp phần lớn cho việc TQ Xâm lược biển đảo VN. Tiêu chí hiện nay là duy trì tình hữu hảo để bảo vệ chức quyền, bảo vệ quyền lợi cho nhóm người lãnh đạo, bòn rút ,tham nhũng…Họ chưa bao giờ có tâm thật sự để chống ngoại xâm NHư Lý Thường Kiệt,Trần Hưng Đạo… Vì thế nên kinh tế Vn ngày càng phụ thuộc TQ. Nếu thực sự giữ gìn Tổ quốc phải Tự do, dân chủ, Bầu người tài ra cứu nước.Và quyền chức của họ,ai bảo vệ?Toàn dân hãy đấu tranh cho tự do cho dân chủ để không bị mất nước, không bị bọn bán nước bán rẻ thành quả của tiền nhân, và chính mọi người dân đều phải đau khổ trong sự thống trị bạo tàn. Bằng không cứ để mặt kệ nó thì không tránh khỏi…





Tìm Tin Tức
diemtin

Điểm tin Thứ Sáu 18/4/2014

Bản tin hàng ngày được đăng vào lúc 8h sáng Những tin tức nổi bật sẽ được post trực ...
Tin Nổi Bật Trong ngày
Find us on Facebook
caubenhatban

Phát ngôn của quan chức Việt và bức thư tâm tình của cậu bé Úc

TTXVA.net Chắc hẳn chúng ta vẫn còn nhớ trận động đất kinh hoàng tại Fukushima Nhật Bản, tháng ...
students

Thế hệ Quả Dâu Tây của Đài Loan

TTXVA.net Trên Foreign Policy có bài viết: Taiwan's Squishy Youth Get Fierce (Những đứa trẻ "mong manh" của ...
Screenshot from 2014-04-03 15:29:32

Thư của Người Trong Cuộc‏

TTXVA.net   Kính chào BBT Thông tấn xã Vàng Anh Được biết trang web của TTX Vàng Anh rất có ...
danlambao-ttxva1A

AN ĐỖ NGUYỄN NHÀ DÂN CHỦ BỆNH TÂM THẦN CỦA DÂN LÀM BÁO

THEO  CHAUXUANNGUYEN.ORG Nhà dân chủ nổi lềnh bềnh An Đỗ Nguyễn có thấy vô lý không khi bài ...
BAUKIEN-BAOCHI

VIDEO Bầu kiên kêu oan đề nghị triệu tập nhân chứng quan trọng

    14h05': Hội đồng xét xử bước vào phòng xử án bắt đầu phiên xét xử buổi chiều. ...
NINHTHUAN-BIEUTINH-TITAN1

VIDEO NINH THUẬN BIỂU TÌNH KINH ĐỘNG TẤN CÔNG CẢNH SÁT CƠ ĐỘNG

TTXVA.NET       Trong vòng vài ngày qua nhiều video clip được người dân Ninh Thuận tự quay phim và ...
BIEUTINH-NINHTHUAN5

VIDEO NINH THUẬN BIỂU TÌNH TẠI UBND PHẢN ĐỐI BẮT DÂN

    Người dân phản ánh nguyên nhân biểu tình    
QUOCKY-TOA

VIDEO Bị tuyên án tù vì XÚC PHẠM QUỐC KỲ

      1. Án tù cho 2 kẻ xúc phạm Quốc kỳ Ngày 26/2, Tòa án nhân dân thị xã ...
conhansinh

Bạn có nghe thấy người ta hát

TTXVA.net Nhân sinh - Ước mơ về một xã hội tốt đẹp hơn và tương lai của các ...
Tin Nổi Bật Trong Tuần
OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Phó chủ tịch huyện Chư Pảh: “Cầu tạo hình chữ V chứ không sập” (!?)

Ông Nguyễn Ngọc Quang - Phó Chủ tịch UBND huyện Chư Pảh: “Cầu tạo hình chữ V ...
KIMTIEN-YTE

Những phát ngôn LỊCH SỬ của ngành Y

  Tính đến nay, số ca tử vong vì sởi, chỉ riêng ba bệnh viện lớn ở Hà ...
embeancapsach

Thư trần tình của em bé ăn cắp Sách

Kính thưa các anh chị cô chú bác đang hau háu hoặc thờ ơ trước vụ của ...
dichsoi

Trẻ chết vì sởi, bình thường hay bất bình thường?

Những đứa trẻ bị bệnh sởi chỉ biết khóc cho đến lúc lịm đi rồi chết, không ...