SỰ DẤN THÂN VÀ NỖI SỢ

Published on June 25, 2013   ·   No Comments

baochi-nhabao

WikiLeaks tiết lộ động trời: Trương Tấn Sang và phe Đảng DÙNG LÁ BÀI BAUXITE TRUNG QUỐC dành ghế TBT với Nguyễn Tấn Dũng

Mượn tay nhân dân đảo chính Tấn Dũng, mượn vụ Tấn Dũng đảo chính Phú Trọng

Nhóm 72 bắt tay với tư Sang, tư lợi riêng và làm xáo trộn chính trị

 

Từ giữa năm 1977, Khme đỏ đã gây chiến suốt dọc biên giới Tây Nam nước ta trên diện rộng. Ngày 25-9, chúng cho 4 sư đoàn đánh chiếm nhiều điểm ở các xã Hảo Đước, Phước Vinh, huyện Bến Cầu và Châu Thành tỉnh Tây Ninh. Đáp trả hành động đó, ngày 31-12, bộ đội ta tấn công, và chỉ trong vài ngày đã đẩy lùi chúng về sâu bên kia biên giới.

Nhưng khi quân ta rút về nước thì Khme đỏ lại tiếp tục xâm phạm biên giới nước ta. Ngày 13-12-1978, chúng điều 13 sư đoàn đồng loạt tấn công tuyến biên giới Tây Nam, với mục tiêu chiếm thị xã Tây Ninh. Bộ đội ta đã đánh trả và đánh bật quân địch ra khỏi đường biên…

Giữa những ngày nóng bỏng đó, Tổng biên tập báo Tiến phong Đinh Văn Nam quyết định ra số báo đặc biệt kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, nêu những tấm gương anh dũng hy sinh của cán bộ chiến sỹ ta trên biên giới Tây Nam.

Tổng biên tập Đinh Văn Nam giao nhiệm vụ cho tôi liên hệ với Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Tây Ninh, nhờ giúp đỡ. Đồng chí Trưởng ban Tuyên huấn rất nhiệt tình, nhưng Ban tham mưu dứt khoát từ chối. Đồng chí trung tá Trưởng ban tham mưu nói như đinh đóng cột: “

Chiến sự đang rất căng thẳng. Bọn Pôn pốt liên tục mở các cuộc phản kích. Chúng còn tổ chức các nhóm biệt kích giả làm dân thường, luồn sâu đánh lén sau lưng ta rất nguy hiểm. Đặc biệt trên các tuyến đường chúng chôn rất nhiều mìn, và phục kích bắn B40, liên tục gây thương vong cho ta. Chúng tôi phài tập trung đánh giặc, không thể bảo đảm an toàn tuyệt đối cho nhà báo, Bộ chỉ huy không cho phép các anh qua biên giới!”.

Nài nỉ thế nào cũng không được, cuối cùng chúng tôi đánh liều tự tổ chức chuyến đi, theo gợi ý của đồng chí Trưởng ban Tuyên huấn : “ Các ông bám theo một đoàn xe bộ đội mà đi. Tôi sẽ bố trí cho các ông đi theo một đoàn . Nhưng phải bí mật. Lộ là chết !”.

Sau hai ngày chuẩn bị, đúng 6 giờ sáng ngày 21-12-1978, nhóm phóng viên báo Tiền Phong gồm Phạm Yên, Nguyễn Hoàng Sơn, và tôi ., do Tổng biên tập Đinh Văn Nam trực tiếp phụ trách lên đường. Ngoài nhiệm vụ làm báo như một phóng viên, anh Đinh Văn Nam còn muốn tận tay trao tặng cán bộ chiến sỹ trên mặt trận cuốn lịch do báo Tiền Phong phát hành. Đó là cuốn lịch 6 tở, mừng Xuân Mậu Ngọ, in giấy Cusse , khá đẹp và rất hiếm thời ấy.

Chúng tôi ngụy trang chiếc xe U-oát , do anh Linh cầm lại, chen vào giữa đoàn xe bộ đội , từ Trảng Bàng sang Campuchia.
Con đường quốc lộ đi Prey-veng bị vằm nát, cách một đoạn bọn Khme đỏ lại đào hào sâu cắt ngang đề chống xe tăng quân ta. Những cây cổ thụ hai bên đường bị chúng cưa sát gốc , ngả xuống làm chướng ngạu vật. Công binh ta phải làm đường vòng qua ruộng rẫy, sình lầy.

Cuối mùa khô nóng như lửa, bụi cuốn lên mù mịt.

Chiếc xe U-oát của chúng tơi len lỏi giửa đoàn xe ZIN chở bộ đội. Anh em chiến sỹ biết chúng tôi là nhà báo , lúc nghỉ xúm xít vây quanh nói chuyện và chụp ảnh kỷ niệm . Có lần xe chúng tôi bị ban, anh em nhảy xuống khiêng khỏi vũng lầy.

Bỗng tiếng đạn B40 nổ dội phía trước. Đồng chí chỉ huy thét:

– Dừng lại! Tìm vị trí ẩn nấp !

Chúng tôi lao khỏi xe, nằm nép xuống vệ đường. Bộ đội từ trên các xe ào xuống, dàn đội hình chiến đấu. Tiếng súng nổ ran trên cánh đống và sau đó xa dần về phía những hàng cây thốt lốt.

Khoàng một giờ sau, đồng chí thượng úy chỉ huy đơn vị quay lại bảo chúng tôi lên xe đi tiếp. Anh cho biết một toán Pôn pốt phục kích bắn quả B40 vào chiếc xe đi đầu, nhưng không trúng. Bộ đội ta truy kích , cũng không diệt được tên nào. Từ giờ phút đó chúng tôi như người của đơn vị , các chiến sỹ trẻ gọi Tổng biên tập Đinh Văn Nam bằng thủ trưởng rất hồn nhiên, thân mật.

Chúng tôi tới trận địa một trung đoàn bộ binh thuộc Quân khu 7 , ở một phum cách đường quốc lộ không xa. Trong phum không còn người dân nào, ngập ngụa rác rưởi, lỗ chỗ hố đạn pháo, những thân cây thốt lốt đổ gục, xơ tướp, những ngôi nhà sàn trống trơn, điêu tàn, thỉnh thoảng còn phơ phất mảnh xà-rông trên lan cầu thang gỗ xiêu vẹo.

Đồng chí trung đoàn trưởng hỏi anh Đinh Văn Nam:

– Ai cho các anh sang đây?

Anh Nam cười đáp:

– Chúng tôi tự coi mình như người lính,và tìm đến với những người lính ngoài mặt trận!

– Các anh mạo hiểm quá!

Trung đoàn trưởng nói và dẫn chúng tôi đi xem những vị trí bọn Pôn pốt mới tập kích . Ở rìa phum, những vũng máu còn đỏ thẫm. Ở góc ruộng vừa gặt còn trơ gốc rạ, ba nấm mộ vừa chôn, màu đất tươi nguyên, không có vòng hoa và bia mộ. Trung đoàn trưởng nói:

– Ba chiến sỹ vệ binh cùa chúng tôi hi sinh đêm qua!

Chúng tôi được tới một tiểu đoàn và một đại đội, rồi lập tức phải quay về trung đoàn bộ vì trời đã sập tối. Bữa cơm chiều chưa xong thì được tin bọn Pôn pốt tập kích vào đại đội chúng tôi mới xuống thăm và một chiến sỹ hy sinh.

Đêm ấy không ai ngủ. Tiếng súng cứ rộ lên hết hướng này tới hướng khác. Đồng chí trung đoàn trường và ban chỉ huy lúc ở hầm chỉ huy, lúc xuống các đơn vị.

Sáng sớm hôm sau , trung đoàn trưởng nói như ra lệnh cho chúng tôi:

– Các anh phải rút ngay. Tôi cử hai trung đội đi theo bảo vệ các anh về tận biến giới!

Chúng tôi không kịp chụp tấm hình kỷ niệm. Anh Đinh Văn Nam trao vội cho trung đoàn trường mười cuốn lịch còn bó tròn chưa kịp mở ra. Trung đoàn trường xiết chặt tay chúng tôi , ấn lên xe khi tiếng súng đang rộ lên ở cuối phum.

Dù chỉ có hơn một ngày ở trận địa, chúng tôi đã hiểu được một phần cuộc sống đầy hy sinh gian khổ của các chiến sỹ , và có những bài bào , tấm hình trung thực phục vụ bạn đọc ngày ấy.

Trong các cuộc chiến tranh vệ quốc, nhà báo cần sự dấn thân như vậy, nhà báo cũng là một chiến sỹ trên mặt trận, rất thanh thản và năng nổ vì nghề nghiệp, mặc dù đứng giữa sự sống và cái chết.

Tôi nghĩ bây giở nhiều trăn trở hơn, bởi quá nhiều áp lực và sự lựa chọn, nhưng tôi vẫn tin hầu hết các nhà báo đã và đang dấn thân để quyết định sự trung thực trong mỗi bài viết của mình, không vỉ bất kỳ lý do gì mà uốn cong ngòi bút viết sai sự thật, tô hồng hoặc bôi đen, làm ảnh đến truyền thống báo chí nước nhà.

Theo Minh Diện, Bùi Văn Bồng blog

Comments

comments

Facebook đã xóa account giả mạo VangAnh & TTXVA

Thông báo về các websites, groups, blogs GIẢ MẠO

Các tình yêu ủng hộ VangAnh và TTXVA thật, tẩy chay và chống giả mạo nhé, thx!

Comments (0)




Quảng Cáo
diemtin

Điểm Tin Thứ Ba 31/03/2015

Bản tin hàng ngày được đăng vào lúc 8h sáng Những tin tức nổi bật sẽ được post ...
Find us on Facebook
Quảng Cáo
Tin Nổi Bật Trong ngày
Cờ Nhân Sinh

Dự án quốc kỳ Việt Nam thế kỷ XXI : Để cáo chung mâu thuẫn ý thức hệ và mở ra triển vọng hòa giải – thịnh vượng

TTXVA BIÊN TẬP Kể từ hồi 8 tháng 12 năm 2013, nhóm biên tập TTXVA đã thiết lập kênh ...
thochuctet

Bài thơ chúc Tết đan lồng vào nhau

  CUNG kính mời nhau chén rượu nồng CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong TÂN niên phúc lộc khơi ...
traitimvn

VIỆT NAM CẦN THAY ĐỔI QUỐC KỲ ĐỂ THỊNH VƯỢNG và HOÀ HỢP DÂN TỘC

LTS: Đất nước Việt Nam sẽ có những đổi thay lớn lao trong thời gian sắp tới. ...
vinhansinh-2014

Giấc mơ VangAnh

  CỜ NHÂN SINH MỪNG XUÂN 2014 CỜ NHÂN SINH MỪNG XUÂN 2013 Một phút trãi lòng: NIỀM TIN VÀO ...
L'heure du thé 2 (Mai Trung Thứ)

Bài bạt cho sách “Kim Vân Kiều truyện” của Thanh Tâm tài nhân, bản dịch của giáo sư Đàm Quang Hưng

TTXVA BIÊN TẬP Nguyên văn : 文以載道。浮豔之辭、淫麗之言、是聖人所去、君子所賤、大丈夫所愧也。夫道之於人也、生則在人、亡則在書。 是以古人之所慎書。不敢妄作 、恐獻醜于後世 、乃見笑來者也。元晦之新民、伯安之啟蒙、皆以土音而教其徒。故文簡而質深。今人羊質虎皮 , 其違乎道遠矣。 我越文獻之邦也。自古無遜於中州。宋明之後、北方歸天驕之手。惟我南人、繼承華夏古風。皇阮大家、儒中之龍虎也。清人豈能相比。自世祖朝之後、作家林立。然而、士夫多未敢以國音為文。何也。是其輕薄南音耶。否、非若是也。是前人傳而不作之志耳。國文足以載道、何故以國音為文、離群立異、以求浮名焉。弘宗繼明、洋夷弄權已久、漢民難免傷風敗俗所變。於是始有真儒、甚曉文義、憂國主之辱、百姓之苦。遂乃棄絕虛學。赫然努力、以國音為文章。警世新書、言詞清簡、自天子以至愚夫愚婦、莫不能瞭解。當初多有佳作。至於阮公克孝、阮公伯卓、范公瓊、之等。誠有名家之風、足以為世範也。 乙未春、余之西郊、奉訪譚府。與譚公光興話及前朝遺事。先生年事已高、以丹奇異、故為忘年之交。先生原皇黎譚公忠憲之後。冠族世世戴皇恩。 祖父曩與渭城先生深交。余素里庸族、絕不能及。先生性放曠、惟其交好最為親敬、實有大越儒風、宛然猶昨。世云:「虎父生虎子」誠可信哉。先是、先生以余好古、因慨然給賜書籍、不知其數百卷。箇中、「金雲翹傳」甚為心得。此作也、原北國清心才人所作。其行于世久矣。我國素如先生嘗閱之、而後乃作長詩一篇、命其詩曰:「斷腸新聲」。今為吾民所共識。清心才人之原文埋沒久矣。近來、譚先生潛心譯成國音。非有功夫不能。 呼嗟、自阮末以來、我越之衰日甚。當朝怪事、傳笑四夷。識者、屈指可數也。如今、欲復國者、先必復國文也。今人多不知學、國音亦不淵通、而況國文乎。用此觀之、國文之不能載道亦可知矣。從今、先以國文補國音、然後以國音復國文。如此國運浸昌浸晟。昔者、尚之先生之六省、觀風察俗、視北國小說之盛行、委為無道之淫辭。然則、古人有云:「道在屎尿」。舉世寒峭、貂狐不亦燠乎。 乙未年春二月穀日 峭庵阮瑞丹越石氏再拜奉跛 Phiên âm : Văn dĩ tải Đạo. Phù ...
Đàn ông 3 (Vũ Ngọc Vĩnh)

Những giọt lệ

TTXVA BIÊN TẬP Một thi phẩm của tác giả Hàn Mặc Tử. Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi ...
Le turban bleu (Mai Trung Thứ)

Dấu tích

TTXVA BIÊN TẬP Một thi phẩm của tác giả Hàn Mặc Tử. Trăng dầu sáng còn thua đôi mắt ...
Popular Posts
Государственный флаг Российской Федерации

National flags of Russia

TTXVA EDITS National flag of the Russian Federation (Государственный флаг Российской Федерации) is a tricolor flag consisting of ...
Magyarország zászlaja

Flags of counties of Hungary

TTXVA EDITS Hungary is subdivided administratively into 20 regions which are the 19 counties (megyék, singular : megye) ...
В мире животных

Screensaver from TV show “In the world of animals” by Gosteleradio, 1974

TTXVA EDITS In the world of animals (В мире животных) was Soviet and Russian TV program dedicated to ...
Mobile App đọc tin TTXVA